Thứ Bảy, 16 tháng 9, 2017

Giây phút cuối của Tàu Cassini

(17h32 ngày 15/9) Tàu thăm dò Cassini sẽ vỡ tan và cháy trong khí quyền của sao Thổ.
Hình ảnh Cassini trước 1 phút khi phát nổ
Theo Business Insider, tàu thăm dò Cassini của Cơ quan Hàng không Vũ trụ Mỹ (NASA) đang thực hiện nhiệm vụ cuối cùng trong nhiệm vụ kéo dài 13 năm, trước khi đâm vào bầu khí quyển của sao Thổ rồi nổ tung thành hàng triệu mảnh vỡ. Cụ thể, con tàu này sẽ bay lại gần mặt trăng Titan khổng lồ để chuyển hướng và được đẩy vào bầu khí quyển của sao Thổ.

Nhà khoa học Earl Maize, người quản lý dự án Cassini cho biết: “Nó sẽ vỡ thành từng mảnh, sẽ tan chảy rồi bốc hơi, và nó sẽ trở thành một phần của chính hành tinh này”. Tất nhiên, NASA không thể nhìn thấy cảnh con tàu thăm dò này bị phá hủy từ khoảng cách lên đến 932 triệu dặm (khoảng 1.500 triệu km), nhưng họ sẽ trình chiếu hình ảnh động về vị trí của Cassini cho tới khi nó... biệt tăm.

Cơ quan vũ trụ NASA cho biết sẽ truyền hình trực tiếp về "cái chết" của Cassini trên YouTube (ở trên) và kênh Ustream (http://www.ustream.tv/channel/6540154). Theo tính toán của các nhà khoa học, Cassini sẽ vỡ tung và bốc cháy lúc 17h32 ngày 15/9 (giờ Việt Nam), tín hiệu cuối cùng của Cassini sẽ được truyền tới Trái Đất lúc 19h56 cùng ngày.
Hình ảnh cuối cùng của Cassini gửi về Trái Đất
Tàu vũ trụ Cassini là một phần của phi thuyền Cassini-Huygens do NASA hợp tác với Cơ quan Vũ trụ của Ý và Cơ quan Vũ trụ châu Âu thực hiện, bắt đầu được phóng đi từ năm 1997. Trong suốt thời gian qua, Cassini đã khám phá Sao Thổ và tìm kiếm các dấu hiệu của sự sống quanh đây.

Cassini-Huygens đã được phóng đi vào ngày 15/10/1997. Sau một chuyến hành trình liên hành tinh dài 7 năm, nó đã đến được quỹ đạo xung quanh Sao Thổ vào ngày 1/7/2004. Tàu đến mặt trăng Titan của Sao Thổ vào ngày 14/1/2005. Tới ngày 25/4, con tàu của NASA và các đối tác đã thực hiện thành công hành trình bay vòng quanh Sao Thổ.

Trong số rất nhiều phát hiện, Cassini khám phá ra vệ tinh lớn nhất của sao Thổ là Titan có những điều kiện phù hợp cho sự sống. Cụ thể là con tàu vũ trụ này đã cho các nhà khoa học biết được có nhiều dấu hiệu của biển, mưa và gió trên Titan. Tuy nhiên, sứ mệnh của Cassini đã đến lúc phải chấm hết, để lại nhiệm vụ dở dang cho những thiết bị mới tiếp tục được phóng lên sao Thổ trong tương lai.

Con tàu đã theo dõi những cơn bão quái vật bao quanh hành tinh này, chứng kiến ​​sự tương tác tinh tế của những hạt băng vượt qua các vành đai của hành tinh và tiết lộ về khả năng sinh sống được trên các mặt trăng sao Thổ.
Những dữ liệu về Cassini
Ông Jonathan Lunin tại Trường ĐH Cornell (Mỹ) bày tỏ: "Tôi cảm thấy buồn suốt cả tuần, chúng tôi biết điều này sẽ xảy ra. Cassini đã thực hiện chính xác nhiệm vụ của mình và tôi đoán rằng có một số dữ liệu tuyệt vời trên mặt đất hiện nay về bầu khí quyển của sao Thổ".
 Theo Dân Việt

CAO THỊ THƯƠNG: Chuyên gia thẩm mỹ, xử lý các bệnh lý về da số 1 Việt Nam

Khuôn mặt thân thiện và trẻ trung, chuyên gia Cao Thị Thương dễ gây thiện cảm với người đối diện ngay từ lần gặp đầu tiên. Cùng với đó là niềm đam mê mãnh liệt với công việc làm đẹp khiến người khác không khỏi ngưỡng mộ.

Đôi bàn tay vàng trong lĩnh vực chăm sóc sắc đẹp

Không chỉ là một nhà kinh doanh tài năng là chủ tịch của hệ thống cơ sở thẩm mỹ sang trọng mang tên Royal Beauty & Clinic, chị Cao Thị Thương còn được biết đến là một người có “Bàn tay Vàng” khéo léo mang đến vẻ đẹp hoàn hảo cho nhiều phụ nữ trong suốt gần 20 năm qua.

Gặp chị Cao Thị Thương ngoài đời chắc lẽ ai cũng ngỡ ngàng ở độ tuổi ngoài 30 mà chị vô cùng trẻ trung và xinh đẹp. Ở chị toát lên vẻ dung dị nhẹ nhàng. Ẩn sâu trong vẻ dung dị đó là bản lĩnh, sự quyết đoán, dám nghĩ, dám làm khí chất của một nữ nhân đầy uy quyền.

Sở thích pha chế làm đẹp từ ngày thơ bé cùng đôi bàn tay khéo léo kết hợp với kinh nghiệm nhiều năm tu nghiệp bên nước ngoài trong lĩnh vực làm đẹp, chị đã biến hóa, tô điểm vẻ đẹp trẻ trung, rạng ngời cho “một nửa thế giới,không kể sang hèn” cả nước hàng chục năm nay. Chị pha chế thành công các phương thuốc thảo mộc chất lượng cao, giá thành vừa phải và đã được sử dụng rộng rãi ở hàng chục spa trên toàn quốc. 

Năm 2012 chị đạt giải Top 10 Doanh nhân tiêu biểu vì cộng đồng, Giải thưởng Bàn Tay Vàng. Công ty của chị được chọn là đối tác chiến lược phân phối mỹ phẩm thảo dược của Mỹ, Hàn quốc tại Việt Nam. Một người phụ nữ xinh đẹp tài năng lãnh đạo hàng loạt chuỗi hệ thống Royal Beauty & Clinic làm đẹp khắp đất nước.

Không chỉ làm đẹp. Cao Thương còn là bạn tâm tình của nhiều chị em phụ nữ.

Đôi bàn tay vàng trong lĩnh vực chăm sóc sắc đẹp là địa chỉ tin cậy của nhiều chị em phụ nữ. Rất nhiều bệnh nhân bị viêm lỗ chân lông cơ thể, mụn u máu, sẹo lõm do thủy đậu,… những ca về da khó khăn, thậm trí những ca bệnh về da có rất ít phần trăm chữa khỏi. 

Nhưng thấy được sự khẩn cầu của bệnh nhân, chị lại tỉ mỉ dày công nghiên cứu pháp đồ điều trị, kết hợp với các phòng thí nghiệm nước ngoài để pha chế phương thuốc.
Nhiều ca tưởng như không còn hy vọng vẫn được chị Thương trữa trị và khỏi hoàn toàn. Chính điều đó là nên uy tín cho Thương đến ngày hôm nay. Không những thế sự mến khách, thân thiện của chị khiến nhiều người trở thành khách hàng quen. 

Từ chỗ trữa trị bệnh về da, từ chuyên gia tư vấn về làm đẹp, chị còn trở thành người bạn tâm tình của chị em. 


Việt Anh

Thứ Sáu, 15 tháng 9, 2017

Ông bố đáng yêu nhất thế giới

Câu chuyện là chia sẻ của một ông bố người Nga đã bắt gặp con gái mình ngủ cùng một chàng trai lạ mặt trong phòng khách. Sự tâm lí, hài hước của ông bố đã thuyết phục tất cả những ai từng đọc câu chuyện này. Đó là một ông bố tuyệt vời!


Dưới đây là chia sẻ của chính ông bố trong câu chuyện:

Một buổi sáng, tôi xuống nhà và nhìn thấy cảnh đứa con gái 17 tuổi của tôi đang nằm ngủ với một chàng trai trên chiếc trường kỷ, rõ ràng là sau một đêm “lao động vất vả”. Tôi lặng lẽ làm bữa sáng, quay lên tầng trên và nói với vợ tôi, con trai và con gái út rằng hãy giữ yên tĩnh vì có người vẫn đang ngủ.

Bàn ăn của chúng tôi đặt ở phía bên kia của căn phòng, cách chiếc trường kỷ khoảng 6-7m nhưng ở ngay trước mặt chúng tôi. Cả nhà tôi ngồi xuống bàn ăn và tôi hét lên: “Chàng trai!”
Chưa bao giờ tôi chứng kiến một ai bật dậy nhanh như thế. “Bữa sáng xong rồi!” – tôi nói với giọng điệu như thể sẽ khiến cậu ta hồn lìa khỏi xác. Tôi kéo chiếc ghế vào cạnh mình và nói “Ngồi đi!”.
Cả gia đình tôi lặng thinh, ai nấy mắt nhìn chằm chằm vào đ.ĩa ăn, thậm chí còn không dám chớp mắt.

Đó chắc chắn là 6 mét dài nhất với một chàng trai trần trụi hoàn toàn và đang cố che đậy món “c.ủ.a q.u.ý” mà tôi có thể thừa nhận là khá ấn tượng của cậu ta. Con gái út của tôi trông có vẻ đang khiếp sợ khi nhìn thấy “món hàng” ấy. Vợ tôi cũng vậy.

Sau khi mặc quần áo (đang đặt trên bàn ăn) xong xuôi, cậu ta ngồi xuống. Con trai tôi vỗ nhẹ vào vai cậu ta, thở dài rồi lắc đầu. Lúc đó, trông cậu ấy thực sự lo lắng. Thậm chí còn có thể ngửi thấy cả mùi lo lắng của cậu ấy. Bằng giọng Nga hay ho nhất của mình, tôi nói: “Chàng trai, ta sẽ hỏi cậu một câu thôi. Câu trả lời của cậu rất quan trọng… với cậu”.
Lúc đó, cậu ta vã mồ hôi hột. “Cậu có thích mèo không?” – tôi hỏi.

Cậu ta tỏ ra rất dễ thương và thân thiện, rõ ràng là ít học nhưng không đần. Có điều gì đó rất lạ về cậu ấy. Con gái tôi đảm bảo rằng cậu ta rất tốt và chu đáo. Con bé mới quen cậu ấy khoảng một th.á.n.g tính tới thời điểm đó.

Từ buổi sáng hôm đó, ngày nào cậu ấy cũng ghé qua chơi nhưng không bao giờ ngủ lại.

Mỗi buổi sáng, cậu ta đưa con gái tôi tới trường bằng xe đạp rồi lại đưa con bé về nhà, luôn đảm bảo rằng con bé làm bài tập đầy đủ. Cậu ta chăm sóc khi con bé ốm và khi chúng tôi bận làm việc. Cậu ấy quan tâm và đầu tư thời gian và công sức. Cậu ấy có lòng kiên nhẫn của một thiên thần mỗi khi tâm trạng con bé không tốt.

Thằng bé nói mình không có gia đình, không được học hành và không có công việc ổn định. Con gái tôi yêu cậu ấy và cậu ấy yêu con gái tôi. Tôi là ai mà lại đi ngăn con bé tự chuốc lấy hậu quả chứ?

Mọi chuyện cứ thế trôi đi 8 th.á.n.g nữa cho tới khi con trai tôi nói chuyện với tôi. Thằng bé đã đi dò hỏi thông tin về chàng trai kia và phát hiện ra cậu ta vô gia cư. Bố cậu ấy tự tử. Mẹ cậu – một gái bán dâm - bỏ đi 3 tuần sau đó. Cả nhà họ sống trong một chiếc xe moóc đi thuê.

Lúc đó, cậu ấy mới 15 tuổi và đã sống 3 năm ngoài đường, ngủ trong công viên cùng đám bạn bè hoặc ở những khách sạn rẻ tiền. Khi gặp con gái tôi trên đường con bé đi học về, cậu ấy đang xúc cát ở công trường xây dựng. Cậu ấy đẹp trai và bạn biết đấy… một con bé 17 tuổi… hoóc-môn giới tính đang phát triển…

Và bây giờ, tôi ngồi đây, tôi chỉ biết đến một chàng trai 18,19 tuổi luôn lịch sự, luôn mỉm cười khi tới và khi đi, một chàng trai biết quan tâm, biết giúp đỡ mà không cần phải nhờ, chàng trai khiến con gái tôi hạnh phúc. Một đứa trẻ chưa bao giờ có cơ hội làm một đứa trẻ khi ông bố tự tử trong tuyệt vọng, mẹ làm gái bán dâm, thỉnh thoảng được hàng xóm cho ăn vì đói quá.

Khi cậu ấy không qua nhà tôi, chúng tôi thấy nhớ. Không phải bạn thân nhưng con trai tôi rất hợp với cậu ấy. Con gái út của tôi thì tin tưởng cậu tuyệt đối, còn vợ tôi thì như có thêm một đứa con nữa. Còn tôi? Đôi khi tôi lo lắng cho cậu ấy. Tôi muốn c.ậ.u b.é hạnh phúc.

Tôi kể với vợ và con gái út những gì tôi biết. Họ đã khóc. Tôi cũng đã rất khó khăn để nói ra chuyện đó. Tôi thất vọng về con gái mình. Con bé biết chuyện. Nhẽ ra con bé nên nói với chúng tôi. Con bé yêu thằng bé mà vẫn để cho thằng bé ra về mỗi đêm. Thật nhẫn tâm.

Ngày hôm sau, tôi đưa chìa khóa nhà cho cậu. Tôi nói rằng tôi mong cậu về nhà mỗi đêm. Một ngôi nhà đúng nghĩa. Vài tuần sau đó, chúng tôi sửa sang lại căn phòng đang để không và đi mua sắm một số đồ đạc. Cậu ấy làm mọi việc khá tốt. Cậu muốn thích tự làm mọi thứ và muốn là ông chủ của chính mình. Chúng tôi thấy cậu cần phải đi học để thực hiện được những ước muốn của mình.

Đó là năm 2000. Và bây giờ, 15 năm sau. Con trai và con gái của tôi đã có một cơ sở kinh doanh làm ăn phát đạt. Chúng cho tôi 3 đứa cháu, trong đó có 2 đứa sinh đôi.

Theo Reddit/Nguyễn Thảo/nguoikechuyen

Câu chuyện mùa Bão nổi - Lòng xa quê

Tối, đi làm về, tôi nhận tin nhắn của bố. Ở nhà đang mưa.



Chiều nay, nhà tôi cùng hàng trăm nghìn gia đình khác dọc dải đất miền Trung ráo riết chạy bão Doksuri. Lúa ngoài đồng sắp chín đã phải gặt về nhà. Hơn một lần, nhà tôi từng phải gặt lúa non chạy bão. Bởi nếu để lại, chỉ cần một trận gió bão càn qua là đổ rạp hết, rồi ngâm trong bùn đất thì coi như mất mùa.

“Nghe đài báo bão to lắm”. Bố tôi lo ruộng ớt mới trồng, ao cá bị ngập. Quê tôi nằm trong dải đất Bắc Trung Bộ, không trong tâm nhưng cũng chẳng thể nào thoát được hoàn lưu mưa khi bão quét qua.

Miền Trung đang đối mặt với cơn bão lớn nhất trong vòng ba năm. Cơn bão được dự báo mạnh cấp 12 có thể gây hại từ phía nam đồng bằng Bắc Bộ đến tận Trung Trung Bộ và một phần Tây Nguyên.

Nỗi lo ấy cứ tăng theo những bản tin thời tiết cập nhật hàng giờ. Các cuộc điện thoại liên tục gọi về nhà, động viên người thân đi tránh bão, trữ đồ ăn, dặn sạc đầy pin điện thoại để giữ liên lạc vì có thể mất điện. Trên mạng là những dòng cập nhật tình hình mưa gió từng khu vực, hỏi thăm nhau chuyện cửa nhà.

“Chiều nay tin bão phương xa, lòng con chua xót. Con chưa về, chưa về, lòng thắt cơn đau” - câu hát mà nhạc sĩ Võ Thiện Thanh phổ từ thơ Phan Minh Tấn, có lẽ nói đúng nhất về tâm trạng người miền Trung ở phố thị, mỗi khi nghe tin nhà hứng bão.

Những đứa trẻ lớn lên ở miền Trung, mỗi mùa bão, có lẽ từng không ít lần ngồi trong nhà, nghe gió rít qua khe cửa như người nghiến răng. Rồi thót tim khi thấy bụi rơi lạo xạo, mái nhà rung sau từng hồi gió giật. Sau bão, là nhà tốc mái, ngập tới nóc, nước trắng đồng. Vườn cây, ao cá, mùa màng làm lụng cả năm lại “đội nón” ra đi. Có năm nước lớn, người ta phải trèo lên cả mái nhà, lật từng viên ngói, giơ tay để nhận mì tôm cứu trợ.

Ở dải đất này, có những khi, lô cốt, hầm hào thời chiến được dọn sạch làm nơi tránh trú lúc bão vào.

Cơn bão đi qua, những đứa con ở thành thị sẽ vay mượn, ứng lương gửi về để nhà xoay xở sau cơn bão dữ. Sinh viên sẽ đối mặt với nỗi lo ăn mì, chậm học phí, khất tiền phòng. Năm nào cũng vậy, mùa bão cũng là lúc nhập trường, đầu năm học mới. Có người vì bão đã lỗi hẹn với giảng đường.



Hai tháng trước, tôi đến bệnh viện thăm Sơn Ca. Chàng sinh viên trường quân đội, quê Hà Tĩnh bị chấn thương cột sống nặng. Em rơi từ mái nhà xuống, khi đang cố chằng buộc lại tấm fiblo xi măng cho mẹ trước khi bão Talas ập tới. Lúc Sơn Ca gặp nạn, mẹ em đang ở ngoài đồng tháo nước, còn bố nằm liệt ở góc nhà bởi chấn thương sau tai nạn giao thông. 
Lúc kể chuyện, mẹ Sơn Ca ôm lấy chúng tôi rồi bắt đầu khóc. Niềm hy vọng duy nhất của cuộc đời bà, dường như đã vụt tan, trong cơn bão.
Cơn bão đi qua, rồi người ta nhặt nhạnh những gì còn sót lại, nuôi lại con trâu, dựng lại mái nhà, xoay tiền cho những đứa trẻ như tôi đi học xa, để lại đối mặt với những cơn bão mới. Chẳng biết, sức sống ấy đến từ đâu.
Mỗi khi bão về, trong lòng những đứa con xa quê cũng nổi bão.
Theo Hoàng Phương/Vnexpress

Thứ Năm, 14 tháng 9, 2017

Cuộc đời và sự ngiệp của Xuân Diệu

Xuân Diệu (1916 – 1985) là một trong những nhà thơ lớn của Việt Nam. Ông nổi tiếng từ phong trào Thơ mới với tập Thơ thơ và Gửi hương cho gió. 


Những bài được yêu thích nhất của Xuân Diệu là thơ tình làm trong khoảng 1936 - 1944, thể hiện một triết lý bi quan, tuyệt vọng về tình ái nhưng lại có một mạch ngầm thúc giục, nhiều khi hừng hực sức sống. Nhờ đó, ông được mệnh danh là "ông hoàng thơ tình". Ông từng được Hoài Thanh và Hoài Chân đưa vào cuốn Thi nhân Việt Nam (1942).

Tiểu sử và sự nghiệp

Sau khi theo Đảng (1945), thơ ông chủ yếu ca ngợi Đảng Lao động Việt Nam, Hồ Chí Minh, thơ tình của ông không còn được biết đến nhiều như trước.

Ngoài làm thơ, Xuân Diệu còn là một nhà văn, nhà báo, nhà bình luận văn học.

Ông tên thật là Ngô Xuân Diệu, còn có bút danh là Trảo Nha, quê quán làng Trảo Nha, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh nhưng sinh tại Gò Bồi, thôn Tùng Giản, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định. Cha là ông Ngô Xuân Thọ và mẹ là bà Nguyễn Thị Hiệp.

Xuân Diệu lớn lên ở Quy Nhơn. Sau khi tốt nghiệp tú tài, ông đi dạy học tư và làm viên chức ở Mĩ Tho (nay là Tiền Giang), sau đó ra Hà Nội sống bằng nghề viết văn, là thành viên của Tự Lực Văn Đoàn (1938–1940). Ông tốt nghiệp cử nhân Luật 1943 và làm tham tá thương chánh ở Mỹ Tho một thời gian trước khi chuyển về ở Hà Nội.


Bên cạnh sáng tác thơ, ông còn tham gia viết báo cho các tờ Ngày Nay và Tiên Phong. Ông là một trong những người sáng lập Đoàn báo chí Việt Nam, nay là Hội Nhà báo Việt Nam.

Trong sự nghiệp sáng tác thơ văn của mình, Xuân Diệu được biết đến như là một nhà thơ lãng mạn trữ tình, "nhà thơ mới nhất trong các nhà thơ mới" (Hoài Thanh), "ông hoàng của thơ tình".

Xuân Diệu là thành viên của Tự Lực Văn Đoàn và cũng đã là một trong những chủ soái của phong trào "Thơ Mới". Tác phẩm tiêu biểu của ông ở giai đoạn này: Thơ thơ (1938), Gửi hương cho gió (1945), truyện ngắn Phấn thông vàng (1939), Trường ca (1945).

Hai tập Thơ thơ và Gửi hương cho gió được giới văn học xem như là hai kiệt tác của ông ca ngợi tình yêu và qua các chủ đề của tình yêu là ca ngợi sự sống, niềm vui và đam mê sống. Và ca ngợi tình yêu thì làm sao mà không ca ngợi tuổi trẻ, mùa xuân, ca ngợi thiên nhiên là tổ ấm và cái nôi của tình yêu. Và Xuân Diệu cảm nhận sâu sắc đến đau đớn nỗi thời gian trôi chảy, sự mong manh của đời người cũng như lòng khát khao vĩnh cửu, tất cả đã được diễn tả bằng những câu thơ xúc động, có khi đậm đà triết lý nhân sinh. (Huy Cận, tháng 4 năm 2000).

Năm 1944, Xuân Diệu tham gia phong trào Việt Minh, đảng viên Việt Nam Dân chủ Đảng, sau tham gia Đảng Cộng sản. Sau Cách mạng Tháng Tám, ông hoạt động trong Hội văn hóa cứu quốc, làm thư ký tạp chí Tiền phong của Hội. Sau đó ông công tác trong Hội văn nghệ Việt Nam, làm thư ký tòa soạn tạp chí Văn nghệ ở Việt Bắc.

Xuân Diệu tham gia ban chấp hành, nhiều năm là ủy viên thường vụ Hội Nhà văn Việt Nam.

Từ đó, Xuân Diệu trở thành một trong những nhà thơ hàng đầu ca ngợi cách mạng, một "dòng thơ công dân". Bút pháp của ông chuyển biến phong phú về giọng vẻ: có giọng trầm hùng, tráng ca, có giọng chính luận, giọng thơ tự sự trữ tình. Tiêu biểu là: Ngọn quốc kỳ (1945), Một khối hồng (1964), Thanh ca (1982), Tuyển tập Xuân Diệu (1983).

Là cây đại thụ của nền thi ca hiện đại Việt Nam, Xuân Diệu đã để lại khoảng 450 bài thơ (một số lớn nằm trong di cảo chưa công bố), một số truyện ngắn, và nhiều bút ký, tiểu luận, phê bình văn học.

Xuân Diệu từng là đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa I. Ông còn được bầu là Viện sĩ thông tấn Viện Hàn lâm nghệ thuật nước Cộng hòa dân chủ Đức năm 1983.

Ông đã được truy tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt I về văn học nghệ thuật (1996).

Tên của ông được đặt cho một đường phố ở Hà Nội, và cũng được đặt cho một trường trung học phổ thông ở huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định và một trường THCS tại huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh. Tại thành phố Đồng Hới, Quảng Bình có con đường mang tên Xuân Diệu ở phường Nam Lý. Nhà tưởng niệm và nhà thờ ông ở làng Trảo Nha, thị trấn Nghèn, huyện Can Lộc, tỉnh Hà Tĩnh (Bên cạnh đường lên Ngã Ba Đồng Lộc).

Cuộc đời riêng - Xuân Diệu


Xuân Diệu đã lập gia đình riêng một lần với Nghệ sĩ Nhân dân Bạch Diệp nhưng hai người đã ly dị và họ không có con chung. Sau khi ly dị, ông sống độc thân cho đến lúc mất vào năm 1985.

Xuân Diệu là người cùng quê Hà Tĩnh với Huy Cận (làng Ân Phú, huyện Vũ Quang, tỉnh Hà Tĩnh) nên khi gặp nhau, hai ông đã trở thành đôi bạn thân. Vợ của Huy Cận, bà Ngô Thị Xuân Như là em gái của Xuân Diệu. Quan hệ thân thiết giữa 2 người được một số trang báo lớn đưa tin, nhiều người nghi vấn và cho rằng Xuân Diệu cùng với người bạn thân của ông - Huy Cận là hai nhà thơ đồng tính. 

Hoàng Cát và Xuân Diệu
Huy Cận và Xuân Diệu từng ở chung một nhà nhiều năm. Bài thơ "Tình trai" của Xuân Diệu và "Ngủ chung" của Huy Cận được cho là viết về đề tài đó. Theo hồi ký Cát bụi chân ai của Tô Hoài thì Xuân Diệu từng bị kiểm điểm về việc này. Tuy nhiên, cũng có một số các bài thơ khác của ông lại viết về nhà thơ Hoàng Cát, như bài thơ "Em đi" là để gửi tặng nhà thơ này.

Con nuôi của ông là Tiến sĩ luật Cù Huy Hà Vũ - con trai nhà thơ Huy Cận, và cũng là cháu ruột của ông (cậu ruột). Cù Huy Hà Vũ đã bị bắt vào năm 2010, và bị kết án 7 năm tù giam, 3 năm quản chế vì tội Tuyên truyền chống Nhà nước Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Theo Wikipedia 

Bài đăng gần nhất